Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Chuyện sống sót của nhân chứng vụ thảm sát Na Uy

Chuyện sống sót của nhân chứng vụ thảm sát Na Uy4 phát súng của tên sát thủ Na Uy Anders Behring Breivik đã không thể giết chết cô gái trẻ Ina Libak, cũng như không thể dập tắt tinh thần đấu tranh và lý tưởng của thế hệ thanh niên đất nước này.
> Nạn nhân vụ thảm sát Na Uy lần đầu ra làm chứngCôi gái trẻ Ina Libak đã trải qua gần một tháng điều trị trong bệnh viện sau vụ tấn công hồi tháng 7 năm ngoái. Ảnh: GuardianIna Libak đã trải qua gần một tháng điều trị bệnh viện sau ngày 22/7 định mệnh hồi năm ngoái. Tên giết người Anders Behring Breivik đã tìm thấy Ina khi cô nấp sau chiếc piano ở một tiệm cà phê trên đảo Utoeya. Hắn đã giết 13 người ở cửa hiệu đó và Libak, nạn nhân thứ 14, đã bị bắn ít nhất 4 phát vào mặt, hai tay và ngực trái.

Khi Libak đứng trước tòa án tội phạm Oslo hôm thứ hai, những vết sẹo vẫn hiện ra rất rõ trên cơ thể cô. "Tôi chi cố giấu chúng bằng việc trang điểm." Libak đã nghĩ cô chắc chắn sẽ chết. "Tôi nhớ từng viên đạn của hắn găm vào cơ thể tôi", cô gái 22 tuổi khóc trong phòng xử án.

"Phát súng đầu tiên nhằm vào cánh tay tôi và tôi đã nghĩ mình sẽ sống, sẽ không sao nếu bạn chỉ bị bắn vào tay. Rồi quai hàm tôi chảy máu. Tôi lại nghĩ chỉ nghiêm trọng hơn một chút thôi. Sau đó, tôi bị bắn vào ngực và tôi ngay lập tức tin rằng, điều này sẽ giết tôi mất."

Nhưng bằng cách nào đó, Libak đã có thể đứng dậy và cố gắng chạy trốn. "Tôi bị vấp và ngã xuống. Tôi không thể điều khiển được cơ thể mình. Lúc đó tôi đã nghĩ, tôi sẽ chết mất. Đó chính là cảm giác khi bạn sắp chết. Cơ thể tôi không ngừng chảy máu."

Rồi Libak nghe thấy tiếng một người bạn: "Chúng ta không thể bỏ mặc Ina". Chàng trai đó đã chạy tới và đưa cô tới nơi trú ẩn cùng những người bạn. Những gì xảy ra ở đó, theo lời Libak, là "một điều kỳ diệu". Các bạn cô dùng áo khoác của họ như công cụ để cầm máu. Mọi người đều trợ giúp lẫn nhau, Libak nói.

Rồi họ nghe thấy tiếng súng ngày một gần hơn. Libak nhớ một trong các bạn cô đã nhắc nhở rằng: "Nếu chúng ta bỏ đi, hắn có thể lần theo vết máu. Cô ấy không thường tỏ ra như vậy, nên chúng tôi hiểu là cô ấy đang rất nghiêm túc". Mặc dù rất nguy hiểm, nhưng bạn bè của Libak vẫn quyết tâm ở bên cô đến cùng. "Không ai trong số họ chọn cách bỏ chạy. Các bạn tôi nói tất cả sẽ cùng ở bên nhau đến phút cuối".

Cả nhóm vẫn ở nguyên chỗ trú ẩn khi Breivik bước tới và ở cách họ khoảng 2m. "Nhưng hắn không nhìn về phía chúng tôi", Libak nói. "Nếu làm thế, hắn sẽ dễ dàng nhận ra chúng tôi. Hắn đã có thể xả súng vào chúng tôi nếu hắn nhìn theo một hướng khác".

Khi cảnh sát có mặt và bắt Breivik, Libak nhận ra rằng cô và những người bạn không phải là nạn nhân duy nhất của tên giết người máu lạnh này. "Đã có rất nhiều người thiệt mạng. Điều đó thật kinh khủng. Chúng tôi ngay lập tức nhận ra mức độ nghiêm trọng của vụ việc này".

Khi đã được đưa lên chiếc thuyền cứu hộ, Libak mới thực sự tin là cô có thể sống sót. "Những chuyện xảy ra ở Utoeya khiến tôi nghĩ rằng, không có một cái chết đau khổ, nó chỉ như việc bạn vừa chìm vào một giấc ngủ thật sâu thôi. Nhưng tôi vẫn luôn mong rằng mọi việc không xảy ra theo chiều hướng ấy".

Sau 10 tháng, khả năng phát âm của Libak đã được phục hồi. "Chúng tôi đang cảm thấy rất ổn và đều chăm sóc cũng như hỗ trợ lẫn nhau", cô nói. "Tôi đang dành phần lớn thời gian cho tổ chức thanh thiếu niên (AUF). Thật tuyệt khi thấy các thành viên cũ và mới cùng ở bên nhau. AUF đang mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chúng tôi thật sự quan tâm tới chính trị và những chuyện từng xảy ra sẽ không thể đánh bại chúng tôi."

"Tuy nhiên hiện tại, mọi thứ vẫn rất khó khăn. Thật khủng khiếp khi mất đi những người mạnh mẽ nhất, những người chúng ta yêu quý nhất. Na Uy vẫn rất cần họ", cô nói. Sau cuộc tấn công, số lượng thành viên của đảng Lao động, công đảng lớn nhất Na Uy đã tăng mạnh. Libak vẫn tiếp tục đi học và trải qua mọi kỳ thi như các sinh viên khác.

Trong khi đó, sát thủ Breivik tuyên bố mục đích của vụ thảm sát trên đảo Utoeya là nhằm quét sạch thế hệ kế tiếp của đảng Lao động, chính đảng đang cố gắng xây dựng một Na Uy đa sắc tộc. Tuy nhiên, cố gắng của hắn chỉ làm lý tưởng của những thanh niên sống sót qua vụ thảm sát càng thêm rõ ràng: thay vì triệt tiêu thế hệ trẻ, hắn chỉ khiến họ ngày càng mạnh mẽ hơn.

Quỳnh Hoa (Theo Guardian)

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Bạn gái cũ tiết lộ chuyện tình với Obama

Bạn gái cũ tiết lộ chuyện tình với ObamaNhững người bạn gái cũ của ông Barack Obama lần đầu tiên bộc bạch tâm sự và kể về những thăng trầm trong chuyện tình của họ với tổng thống Mỹ.
> Obama bị fan nữ đổ sữa chua vào quần
> Chuyến bay đêm tuyệt mật của Obama
> Obama ngẫu hứng hátÔng Obama và bà Genevieve Cook lúc còn yêu nhau cách đây hơn 20 năm. Ảnh: windycitizensportsGenevieve Cook và Alex McNear, hai người tình cũ của ông Obama ở New York đầu những năm 1980, đã hé lộ những câu chuyện chưa từng biết về ông Obama cho nhà văn David Maraniss, người từng đoạt giải thưởng Pulitzer, để viết nên cuốn sách "Barack Obama: The Story".

Theo Telegraph, những lá thư mà tổng thống Mỹ gửi cho bà McNear và những trang nhật ký của bà Cook miêu tả ông Obama là một chàng trai trẻ nghiêm túc, tha thiết đấu tranh để khẳng định bản sắc chủng tộc và vị trí của mình trong xã hội hiện đại Mỹ. Mẹ ông là người Mỹ da trắng còn bố ông người da đen gốc Kenya, thời còn bé ông sống ở Indonesia.

Trong một trang nhật ký viết vào tháng 2/1984, bà Cook nhấn mạnh rằng hai người đã có những lúc "mặn nồng" nhưng hầu hết là không mấy vui vẻ. Bà nhớ lại những lúc giận dỗi người yêu vì đôi khi sự âu yếm của ông có vẻ không thật.

"Dù vẫn nói những lời ngọt ngào nhưng anh ấy lại khá lãnh đạm", bà viết.

Bà Cook, con gái của một nhà ngoại giao Australia, gặp ông Obama tại một bữa tiệc giáng sinh năm 1983. Sau khi uống rượu, hai người trò chuyện và trao đổi số điện thoại cho nhau. Chàng thanh niên 22 tuổi Obama mặc chiếc áo phông đơn giản in hình một cô gái quyến rũ và gây ấn tượng bằng "mồ hôi, nước khử mùi, hơi thở, hút thuốc và ăn nho khô".

Trong thời gian hơn một năm yêu nhau, hai người đã từng ở chung. Vào chủ nhật, ông Obama thường đi loanh quoanh, uống cà phê và giải ô chữ trên tờ New York Times. Ông thích cởi trần, phần thân dưới quấn một chiếc xà rông màu xanh trắng. Cả hai thường đọc sách hoặc nấu ăn cùng nhau. Obama thích làm bánh sandwich cá với tiêu, giống như ông nội đã làm cho ông.

"Hai người đã có một mối tình lãng mạn, sâu đậm nhất thời trai trẻ của ông Obama", Maraniss viết, nhưng rồi năm 1985 họ chia tay, khi bà Cook cảm thấy mệt mỏi vì không thể vượt qua được những "bức tường" mà ông Obama dựng lên quanh mình . Nhắc đến "vết sẹo tinh thần" làm ông Obama khó gần, bà Cook lúc đó đã viết "Tôi hy vọng thời gian sẽ thay đổi tất cả, anh ấy sẽ thỏa mái hơn và thực sự yêu tôi".

Bà Cook cũng mô tả sự nỗ lực trong một thời gian dài để hiểu được người yêu của mình. Bà viết rằng "dường như có nhiều điều ngầm tồn tại bên dưới lớp bề mặt, không thể lý giải được", và rằng Obama dần trở nên "thận trọng hơn, tự kiểm soát hơn".

Một bạn gái khác, bà McNear, gặp người sau này là tổng thống Mỹ tại đại học Occidental, bang California, nơi cả hai đang cùng học tập. Hai người trải qua mùa hè năm 1982 cùng nhau tại New York, sau đó ông Obama chuyển đến đại học Columbia và tiếp tục thư từ qua lại khi bà McNear quay lại Los Angeles.

Bà nhớ rằng ông Obama luôn bị ám ảnh về những lựa chọn. Là một "sản phẩm" đa chủng tộc của nền giáo dục quốc tế, ông hay than phiền về cảm giác "bị kẹt và không nhận được sự giúp đỡ từ giai cấp, tổ chức xã hội hay truyền thống nào".

Các trích đoạn trong cuốn "Barack Obama: The Story" sẽ được trích đăng trên tạp chí Vanity Fair.

Anh Ngọc